TÔI MUỐN MUA 1 VÉ 02

Mục lục
Trong màn đêm yên tĩnh, khi thành phố chìm dần vào giấc ngủ, tôi thường đắm mình trong những ký ức xa xôi . Mọi thứ hiện lên rõ ràng đến lạ, cứ như mới chỉ là ngày hôm qua.
Có phải càng lớn, con người ta dường như càng hay nhớ về những điều bình dị nhất như thế ?
Tuổi thơ của tôi gắn liền với đồng ruộng, với bạn trâu, bạn bò và đám trẻ con nghịch ngợm trong xóm. Ngày ấy, tôi gầy nhom, đen nhẻm, mái tóc tơ lúc nào cũng buộc đuôi gà.
Hơn mười tuổi ,tôi đã theo mẹ đi bắt cua, bắt ốc khắp các cánh đồng. Đến bây giờ, tôi vẫn nhớ như in cách nhìn một hang cua. Nếu miệng hang có lớp bùn mới đùn lên, lổn nhổn như chùm nho nhỏ, chắc chắn bên dưới có một chú cua đang ẩn mình. Còn nếu miệng hang trơn nhẵn, sâu hun hút, thì phải cẩn thận, biết đâu đó lại là nơi trú ngụ của một con rắn. Những bài học ấy, nào đâu có’’ kiểm tra bài cũ ‘’ mà sao tôi nhớ thế !
Những kỷ niệm xưa với tôi mộc mạc nhưng quý giá vô cùng. Ở đó có ông bà, có bố mẹ, có những người đã cùng tôi đi qua những năm tháng tuổi thơ đẹp nhất.
Hôm vừa rồi về quê , tôi biết tin tất cả cánh đồng lúa quê tôi sẽ được thu hồi để làm dự án mới .

Tôi lặng người.

Trong lòng nặng trĩu như vừa mất đi một phần quê hương.


Rồi đây, thế hệ sau sẽ còn ai biết đến những cái tên như Cổ Hạc, Trung Thầy, Phần Trăm, Đống Cộc… Những cái tên chỉ người làng mới hiểu, chỉ người lớn lên từ bùn đất mới nhớ.

Bỗng nhiên tôi nhận ra, mình cũng đã trở thành “người xưa” mất rồi.

Tôi nhớ lắm những buổi chiều rong chơi cùng đám bạn.

Nhớ mùi lúa chín thơm nồng theo gió.

Nhớ mùi cỏ non sau cơn mưa

Những mùi hương bình dị thế mà đi hết nửa cuộc đời vẫn không thể nào quên.
Một chiều nhiều năm trước ,  ánh hoàng hôn rực cả góc trời .
Mẹ và tôi vẫn cặm cụi gặt những khóm lúa cuối cùng . Hôm ấy mẹ lạ lắm.
Cả buổi chẳng nói gì.
Rồi bất chợt, mẹ khẽ cất tiếng : “Mày sắp học hết cấp ba rồi. Nếu có đỗ đại học… chắc mẹ không nuôi được đâu.”
Tôi im lặng. Tôi hiểu mẹ đang nói về điều gì .Trong đầu tôi ngổn ngang biết bao cảm xúc .
Tôi … tôi mơ được học Y… tôi .. tôi đã rất cố gắng rồi ..
Nhưng…. Tôi có nên gác lại để học một nghề gì đó – tôi sẽ có tiền và chí ít tôi cũng đỡ đần được bố mẹ  ?
Lòng tôi nặng trĩu , thấy mắt cay cay …
Sao mà thương mẹ thế .Hóa ra cả ngày mẹ buồn vì tôi sao ?
Trong sâu thẳm ,tôi luôn  hiểu mẹ .Mẹ nói rằng mẹ không thể. Nhưng nếu còn một tia hy vọng, mẹ sẽ làm tất cả vì tôi.
Mẹ của tôi- một người phụ nữ chỉ nặng vỏn vẹn ba mươi sáu kilôgam.
Nhưng việc gì mẹ cũng làm.
Từ những mảnh ruộng cằn cỗi, đôi bàn tay mẹ tần tảo chai sần vì bùn đất, mẹ đã nuôi tôi khôn lớn.
Cũng chính đôi bàn tay ấy đã cho tôi cơ hội bước sang một cuộc đời khác.
Để hôm nay, khi đã trưởng thành, tôi luôn nhớ công ơn mẹ. Nhớ đến những giọt mồ hôi đã rơi trên cánh đồng năm ấy.
Đất quê hương thật thiêng liêng!
Có lẽ tôi đã lớn thật rồi vì tôi hay nói từ “ ngày xưa “
Hãy cho tôi xin một vé không hai
Mà dẫu hôm nay ga đông, đường dài
Vẫn cho tôi xin được trở về tuổi thơ
Ngây ngô với bao mộng mơ
Hãy cho tôi xin một vé không hai
Vé đi thôi không cần quay trở lại
Chỉ cần cho tôi được trở về ngày xưa
Rong chơi với những ngày mưa….

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Gọi điệnMailWhatsapp